Nghề mộc chạm khắc những yêu thương

6958f3e430808b68d14c293586a6f613 XL Nghề mộc chạm khắc những yêu thương
Anh Diệu tận tình truyền nghề cho học viên.

Sinh năm 1979, trong một gia đình nông dân nghèo ở thôn Hà Thanh, xã Gio Châu, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị, mặc dù bị bại liệt hai chân nhưng anh Trần Văn Diệu vẫn tự lập dựng cơ nghiệp và giúp nhiều người cùng cảnh ngộ có công ăn việc làm ổn định.

Trận ốm thập tử nhất sinh năm một tuổi đã khiến đôi chân anh bị bại liệt vĩnh viễn. Vì hoàn cảnh tật nguyền và cũng bởi gia đình nghèo khó, Diệu đành bỏ dở việc học sau khi tốt nghiệp THCS. Năm 1995, anh vào thị trấn Ái Tử, huyện Triệu Phong (Quảng Trị), cách nhà gần 32 km để học mỹ nghệ. Sau ba năm tích lũy được ít vốn và kinh nghiệm, anh quyết định trở về gia đình để lập nghiệp. Những ngày đầu, chàng trai ấy tập tễnh từng bước nhọc nhằn đến khắp các xưởng mộc trong xã để xin việc, nhưng nơi nào cũng lắc đầu ái ngại không nhận một người khuyết tật.

Vượt qua những mặc cảm ban đầu, anh quyết định thuyết phục cha mẹ cho mở xưởng làm ăn tại nhà. Xưởng “Thủ công mỹ nghệ Xuân Diệu” ra đời từ ngày ấy. Những ngày đầu, sản phẩm mới chỉ là những vật dụng đơn giản như cái bàn, cái ghế… để phục vụ người dân trong thôn, trong xã. Trải qua thời gian, nhờ mẫu mã tinh xảo, chất lượng tốt, giá thành rẻ, khách hàng tìm đến xưởng thủ công mỹ nghệ của anh ngày càng nhiều. Sau mười năm tự thân lập nghiệp, năm 2008, anh mạnh dạn vay vốn mua sắm máy móc thiết bị, mở rộng cơ sở sản xuất và nhất là để có điều kiện thu nhận thêm nhiều lao động có hoàn cảnh giống mình vào làm việc. Hiện nay, cơ sở của anh có 20 nhân công là người khuyết tật và trẻ mồ côi, với mức thu nhập trung bình từ ba đến năm triệu đồng/tháng.

Ngoài việc tạo công ăn việc làm, anh Diệu còn dạy nghề miễn phí và lo chỗ ăn, chỗ ở, các điều kiện sinh hoạt khác cho công nhân. Anh Diệu chia sẻ: “Dạy nghề cho người lành lặn đã khó, huống chi người khuyết tật. Nghề này đòi hỏi sự tỉ mỉ, khéo léo nhưng tôi nghĩ, không có gì không thể làm được, nếu mình có ý chí và nghị lực”. Chính sự đồng cảm và tình thương đã giúp cho anh cùng những người học nghề nhanh chóng xóa đi mặc cảm, cùng nhau học tập và làm việc để sản xuất ra những sản phẩm làm đẹp thêm cho cuộc sống. Nhìn những chiếc lục bình hoa văn tinh xảo, những bộ bàn ghế chạm khắc công phu, đến chiếc tủ với kiểu dáng đẹp, trang nhã… Ai cũng phải bất ngờ khi biết rằng, chúng được tạo nên từ chính đôi bàn tay của những người bất hạnh, tàn tật. Từ khi thành lập đến nay, cơ sở của anh đã dạy nghề miễn phí cho 60 người khuyết tật. Một số học viên sau khi học xong được anh tuyển dụng vào làm việc ngay tại doanh nghiệp, một số khác mở xưởng riêng, hoặc đi làm tại các cơ sở khác trong và ngoài tỉnh.

Ðể tiếp tục giúp đỡ anh Diệu, tháng 9-2013, Hội Bảo trợ người tàn tật và trẻ em mồ côi Việt Nam, Hội Người khuyết tật và Sở Lao động – Thương binh và Xã hội tỉnh Quảng Trị đã hỗ trợ kinh phí cho xưởng thủ công mỹ nghệ Xuân Diệu để mở lớp dạy nghề ngắn hạn cho người khuyết tật. Sau ba tháng, vừa học, vừa thực hành, 25 học viên đã thành nghề, có thể tự kiếm việc làm nuôi sống bản thân, giảm bớt gánh nặng cho gia đình và xã hội. Hiện nay, xưởng thủ công mỹ nghệ của anh Trần Văn Diệu là một trong những doanh nghiệp giải quyết được nhiều công ăn việc làm nhất cho người khuyết tật của tỉnh Quảng Trị. Bản thân anh là một trong những tấm gương vượt khó tiêu biểu “tàn nhưng không phế” của tỉnh và cả nước.

 

LINH ANH

Cùng Danh Mục :

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>